Có những người đồng nghiệp ở bên ta mỗi ngày, quen thuộc đến mức ta nghĩ rằng mọi điều họ làm đều là hiển nhiên. Nhưng rồi có lúc lặng lại, nhìn kỹ hơn, ta mới nhận ra: đằng sau những việc tưởng chừng rất nhỏ ấy là cả một hành trình dài của yêu thương và tận tụy. Với tôi, cô Nguyễn Thị Ánh Ngọc – người giáo viên mầm non dạy cùng lớp, với 20 năm gắn bó với nghề – chính là một tấm gương “người tốt – việc tốt” giản dị mà sâu sắc như thế.
Chúng tôi làm việc cùng nhau trong một lớp học nhỏ, nơi mỗi ngày đều bắt đầu bằng tiếng gọi “cô ơi” trong trẻo. Cô Ngọc là người mà tôi luôn thấy có mặt từ rất sớm. Có những buổi sáng trời còn se lạnh, sân trường còn vắng, cô đã mở cửa lớp, kéo rèm cho ánh sáng tràn vào, rồi lặng lẽ lau lại từng chiếc bàn, xếp lại từng góc đồ chơi. Tôi đến sau, nhìn lớp học gọn gàng, ấm áp, đôi khi chỉ kịp nói một câu: “Cô lại đến sớm rồi à?” Cô chỉ cười hiền: “Để các con vào lớp thấy quen thuộc, đỡ nhớ nhà.”
Làm cùng lớp mới thấy hết những điều mà nếu chỉ nhìn qua, người ta dễ bỏ sót. Công việc mầm non không phải lúc nào cũng nhẹ nhàng. Có những lúc lớp đông, trẻ khóc, trẻ quấy, mỗi đứa một tính cách, một nhu cầu khác nhau. Có lúc tôi cũng không tránh khỏi mệt mỏi, thậm chí có chút căng thẳng. Nhưng cô Ngọc thì vẫn vậy – nhẹ nhàng, chậm rãi, kiên nhẫn như một thói quen đã ăn sâu vào từng cử chỉ.
Tôi nhớ có một bé trai rất hiếu động, gần như không thể ngồi yên một chỗ. Trong giờ học, bé thường chạy ra ngoài, không tập trung, thậm chí có lúc còn làm ảnh hưởng đến các bạn khác. Tôi đã từng khá vất vả với bé. Nhưng cô Ngọc không hề trách mắng. Cô quan sát bé rất kỹ, rồi từ từ tìm cách tiếp cận. Cô cho bé tham gia những hoạt động cần vận động, giao cho bé những “nhiệm vụ nhỏ” như phát đồ dùng, xếp ghế, cất đồ chơi. Mỗi lần bé làm được, cô đều khen ngợi rất chân thành. Dần dần, bé thay đổi. Từ một đứa trẻ khó kiểm soát, bé bắt đầu biết lắng nghe, biết chờ đến lượt. Nhìn sự tiến bộ ấy, tôi thực sự khâm phục cách cô kiên trì đồng hành cùng trẻ, không vội vàng, không bỏ cuộc.
Một kỷ niệm khác mà tôi không thể quên là vào đầu năm học. Một bé gái mới đến lớp, ngày nào cũng khóc, bám chặt lấy mẹ. Có hôm bé khóc đến khản giọng, không chịu ăn, không chịu ngủ. Nhiều lúc nhìn bé, tôi cũng thấy xót mà bất lực. Nhưng cô Ngọc thì không. Cô kiên nhẫn ôm bé, dỗ dành từng chút một. Trong lớp, cô luôn để bé ở gần mình, thường xuyên trò chuyện, vỗ về. Giờ ăn, cô bế bé trên tay, đút từng thìa cơm nhỏ. Có hôm bé mệt, chỉ ngủ được khi nằm trong vòng tay cô. Phải mất gần hai tuần, bé mới dần quen lớp. Ngày bé lần đầu tiên tự đi vào lớp, không khóc nữa, cô vui lắm. Cô kể với tôi bằng giọng đầy xúc động, như vừa làm được một điều gì đó rất lớn lao.
Một buổi chiều mưa, lớp chỉ còn vài bé chưa được đón. Có một bé đứng nép ở cửa, mắt rưng rưng vì nhớ bố mẹ. Cô Ngọc không kéo bé vào trong, mà đứng cạnh bé, cùng bé nhìn ra cổng trường. Cô kể chuyện về những hạt mưa, rồi lấy giấy gấp cho bé một chiếc thuyền nhỏ, thả vào chậu nước. Chỉ một lúc sau, tiếng khóc đã thay bằng tiếng cười. Tôi đứng nhìn mà thấy lòng mình cũng dịu lại. Có lẽ, với cô, việc chăm sóc trẻ không chỉ là trách nhiệm, mà còn là sự thấu hiểu và sẻ chia.
Có lần, một bé trong lớp bị sốt trong giờ học. Phụ huynh chưa thể đến ngay. Cô Ngọc gần như dành trọn buổi chiều để chăm bé. Cô lau người bằng khăn ấm, đo nhiệt độ liên tục, rồi bế bé vào lòng cho ngủ. Thỉnh thoảng cô lại cúi xuống, chạm nhẹ vào trán bé để kiểm tra. Hình ảnh ấy khiến tôi nhớ mãi. Trong khoảnh khắc đó, cô không chỉ là một cô giáo, mà giống như một người mẹ thực sự.
Hai mươi năm trong nghề – quãng thời gian đủ dài để người ta mệt mỏi, thậm chí muốn dừng lại. Nhưng ở cô Ngọc, tôi vẫn thấy sự tận tụy gần như nguyên vẹn. Có những ngày giọng cô khàn đi vì nói nhiều, những lúc cô xoa tay vì mỏi sau khi bế trẻ, nhưng chưa bao giờ tôi nghe cô than phiền. Cô vẫn làm việc đều đặn, nhẹ nhàng, như thể đó là điều tự nhiên nhất.
Điều tôi trân trọng nhất ở cô không phải là những điều lớn lao, mà chính là cách cô giữ được tình yêu nghề qua năm tháng. Cô từng nói với tôi một câu rất giản dị: “Trẻ con nhớ lâu lắm, nên mình phải cho các con những điều nhẹ nhàng nhất.” Có lẽ vì thế mà bao thế hệ học trò đi qua, vẫn nhớ về cô bằng sự yêu thương rất chân thành.
Với tôi, cô Nguyễn Thị Ánh Ngọc không chỉ là một đồng nghiệp, mà còn là một tấm gương để học hỏi mỗi ngày. Từ cách cô kiên nhẫn với trẻ, cách cô tận tâm với công việc, đến cách cô âm thầm hy sinh mà không cần được ghi nhận.
Giữa cuộc sống còn nhiều vội vã, những con người như cô giống như một ngọn lửa nhỏ nhưng bền bỉ, sưởi ấm và lan tỏa yêu thương. Câu chuyện của cô không ồn ào, không lớn lao, nhưng lại chạm đến trái tim người khác bằng chính sự chân thành.
Và tôi tin rằng, chính những điều giản dị ấy – được làm bằng cả trái tim – mới là điều có sức lan tỏa lâu dài nhất.
Xem chi tiết